ĐIỀU GÌ ẨN GIẤU SAU NGHỊ QUYẾT 23 BỘ CHÍNH TRỊ (III)
-
Đặng Đình Mạnh
Có người đã đặt câu hỏi, rằng hệ lụy dài hạn của việc triển khai Nghị quyết 23-NQ/TW đối với tiến trình dân chủ hóa Việt Nam là gì?
Hệ lụy lớn nhất và đau đớn nhất của chiến lược này là nó cắt đứt mối dây liên hệ của phong trào dân chủ quốc nội với thế giới bên ngoài.
Lịch sử đã chứng minh, không có một cuộc cách mạng xóa bỏ độc tài nào thành công nếu thiếu đi một hậu phương vững chắc từ bên ngoài để tiếp lửa, hỗ trợ tài chính, truyền thông và vận động quốc tế. Cộng đồng người Việt Quốc gia hải ngoại chính là hậu phương chiến lược đó.
Nếu Nghị quyết 23 đạt được mục đích, tức là biến cộng đồng hải ngoại thành một thực thể trung lập, thờ ơ với chính trị, hoặc tệ hơn là bị thao túng bởi phe nhóm thân cộng ngay tại hải ngoại, thì những người đấu tranh trong nước sẽ hoàn toàn rơi vào cảnh cô đơn và tuyệt vọng.
Khi tiếng nói của hải ngoại bị dập tắt hoặc bị pha loãng, chính quyền độc tài sẽ rảnh tay để đàn áp thô bạo mọi mầm mống phản kháng ở quốc nội mà không sợ bị dư luận quốc tế lên án. Nghị quyết này, suy cho cùng, chính là một nỗ lực gia cố chiếc lồng sắt độc tài kiên cố hơn, giam cầm tương lai của cả dân tộc bằng cách triệt hạ ngọn hải đăng tự do từ phía bên kia đại dương.
Đảng Cộng sản hiểu rất rõ rằng, sự tồn tại của một cộng đồng người Việt Quốc gia vững mạnh, độc lập về tài chính và kiên định về tư tưởng tự do tại các nước dân chủ là một mối đe dọa thường trực đối với tính chính danh của họ.
Do đó, mục tiêu cốt lõi của nghị quyết này là phá vỡ thế đứng độc lập đó. Họ không thể dùng luật pháp hay công an trong nước để bắt bớ kiều bào ở Mỹ hay châu Âu, nên họ phải dùng giải pháp chính trị mềm, như dùng tiền bạc, dùng các đặc quyền kinh tế để chiêu dụ, pha loãng căn tính tị nạn, và biến cộng đồng hải ngoại từ một đối trọng chính trị thành một công cụ phục vụ cho sự sinh tồn của chế độ độc tài trong nước.
